Học bổng Hòa Bình Rotary đã thay đổi tôi

Chuyên đề: Thông tin du học

Bên cạnh học bổng Fulbright của chính Mỹ, Rotary Peace Fellowship cũng là một cơ hội đáng giá không kém, với chính sách hỗ trợ tài chính toàn phần bao gồm học phí, chi phí sinh hoạt, tham gia hội thảo, nghiên cứu, kinh nghiệm làm việc quốc tế. Hàng năm, 50 thành viên được chọn để tham gia khóa học thạc sĩ trong vòng 2 năm về các vấn đề hòa bình và tranh chấp, tại 1 trong 7 trường đại học hàng đầu thế giới, trực thuộc thành viên của tổ chức Rotary Peace Centers. USIS Education may mắn được trò chuyện cùng bạn Võ Mỹ Linh, sinh viên chương trình học bổng Rotary tại Đại học Duke, về hành trình đến với học bổng hòa bình Rotary cũng như cuộc sống du học Mỹ của cô tại tiểu bang North Carolina.

USIS Education: Điều gì truyền cảm hứng cho bạn ứng tuyển học bổng này?

Trước khi nộp đơn cho học bổng, tôi điều hành dự án Volunteer House. Dự án mở được 15 lớp tiếng Anh miễn phí, xây được 3 trường học, kèm theo đó là nhiều lớp kĩ năng miễn phí cho giới trẻ và nhiều chương trình từ thiện hỗ trợ nhu yếu phẩm cho đồng bào nghèo. Sau khoảng 2 năm thì tôi bắt đầu nghĩ đến chuyện gây quỹ lâu dài cho dự án. Nhưng gây quỹ ở Việt Nam rất khó, vì tầng lớp thượng lưu khá ít, người Việt mình vốn mang nặng văn hóa “tích cóp cho con cháu” nên khó mà thuyết phục họ đóng góp cho quỹ phi lợi nhuận. Lúc đó, tôi lại chẳng có mối quan hệ với tổ chức nước ngoài nào. Bạn bè khuyên tôi bỏ dự án đi. Tôi chuyển sang làm quản lý cho một dự án du lịch. Dự án gặp trục trặc trong vấn đề gọi vốn. Được một thời gian ngắn thì tôi nghỉ. Sau đó một vài người bạn mời tôi làm việc cho các dự án của họ, nhưng vì vừa thất bại liên tiếp với hai dự án, tôi chẳng có tâm trí nào tiếp nhận việc mới ngay.

Tôi buồn, quyết định sang Mỹ du lịch. Tôi chỉ định đi bâng quơ một vài tháng cho khuây khỏa thôi. Thời gian lang bạt ở Mỹ rồi ở Mexico, mỗi tối ngồi uống bia, tán gẫu cũng các bạn cũng đi bụi như mình, tôi nhận ra mình không giống họ và cũng không muốn sống cuộc đời giống họ. Tôi quyết định nộp đơn xin học bổng Mỹ.

Mỹ Linh trong một chuyến du lịch ở Trung Quốc
Mỹ Linh trong một chuyến du lịch ở Trung Quốc

Lúc nộp đơn, tôi khá tự tin, vì bà Lyn Kenny và ông Dave (hai người trong hội đồng tuyển chọn) hết sức ủng hộ tôi. Nhưng vì điểm chứng chỉ tiếng Anh của tôi thấp hơn các thí sinh còn lại, tôi bị đánh rớt. Tôi mất hết ý chí. Bà Lyn Kenny và ông Dave thuyết phục tôi nộp đơn cho năm sau. Họ viết thư cho tôi ở lại Mỹ để ôn thi. Tôi nghĩ, nếu hai ông bà ấy tin tưởng tôi, thì không việc gì tôi phải mất niềm tin ở bản thân mình cả. Tôi nghe lời họ và ôn thi.

>> Kinh nghiệm xin học bổng Fulbright ngành ngôn ngữ: Tính cách và niềm tin là điều quan trọng nhất

USIS Education: Học bổng đã thay đổi cuộc sống và con người bạn như thế nào?

Tôi thấy mình thay đổi khá nhiều. Ngày trước mỗi sáng thức dậy việc đầu tiền là phải mở Facebook kiểm tra có bao nhiều người “Like” bài viết của mình. Ai bình luận không vừa ý mình thì ngồi gõ bàn phím tranh luận với họ cho đến khi bên kia đầu hàng mới chịu thôi. Thấy chuyện gì trái tai gai mắt là lên Facebook viết bài nêu quan điểm. Nhưng bây giờ, bảo làm thế, tôi chịu. 

Tôi nghĩ ở mỗi giai đoạn của cuộc đời, người ta có suy nghĩ và hành động khác nhau. Khi người ta chín chắn và già giặn đi, họ ít quan tâm thiên hạ nói gì.

USIS Education: Duke University là một trong những trường top tại Mỹ. Bạn nhận xét thế nào khi được học ở ngôi trường này?

Bản thân tôi cho rằng, không phải ai học trường tốt thì cũng giỏi và không phải ai giỏi cũng đều từ trường tốt mà ra. Tôi hay đùa, giáo dục ở Việt Nam khác Mỹ ở chỗ học ở Việt Nam thì nói tiếng Việt và ở đây phải nói tiếng Anh. Ở Mỹ, điều kiện cơ sở vật chất dĩ nhiên là vượt trội so với Việt Nam. Nhưng học ở đâu thì cũng phải dựa vào nỗ lực của bản thân là chính, chứ không phải dựa vào danh tiếng của trường hay giáo sư.

Mỹ Linh cùng các em nhỏ trong một chuyến đi của cô đến châu Phi

Một nửa số lượng môn học là tôi được phép tự chọn. Nên dù là sinh viên chuyên ngành Phát triển quốc tế, tôi có thể học cùng sinh viên kinh tế, sinh viên luật và sinh viên các khoa khác. Tôi thường chọn những môn mình hoàn toàn thiếu kĩ năng để học. Như các môn kinh tế hay quản lý ngân sách, hồi xưa ở Việt Nam học báo chí, tôi không có cơ hội để học. Sang đây, tôi thích thú với nó. Có anh bạn học chuyên ngành thuế hỏi tôi, sao tôi học thiên về xã hội mà đi chọn các môn thiên về số liệu, không sợ bị điểm yếu hay sao. Tôi bảo, nếu nhìn vào bảng điểm thấy mình được điểm C thì chắc là buồn một chút. Nhưng buồn một chút mà thu được khối kiến thức bổ ích để dùng cả đời thì cũng xứng đáng. May mắn thay, tôi chưa nhận điểm C nào cả.

USIS Education: Bạn có thể chia sẻ sự khác biệt của học bổng Rotary Peace Fellowship so với các học bổng khác?

Vì Rotary có trung tâm của họ tại các trường đại học, nên sinh viên khi trúng tuyển không chỉ nhận được hỗ trợ từ trường mà còn nhận được sự hỗ trợ từ trung tâm. Ở Mỹ,  chúng tôi có 10 sinh viên, 5 bạn học ở đại học Duke và 5 bạn ở đại học UNC.

Chúng tôi bị gán mác “ăn chơi” so với các bạn khác trong khoa. Ví như mới sang thì chúng tôi có những buổi tiệc với các Rotarians (thành viên của tổ chức Rotary), sau đó thì chúng tôi sẽ có những buổi teambuilding để kết nối tình bạn, sau nữa thì chúng tôi có những buổi ăn trưa thân mật (Brown Bags) để thảo luận. Chúng tôi cũng có những buổi picnic và kỳ nghỉ cùng nhau. Tất cả được tài trợ bởi trung tâm. Kết thúc 2 năm học, chúng tôi sẽ có một buổi thuyết trình trước những nhà tài trợ đã đóng góp cho quỹ học bổng về những gì đã học được hoặc về những dự án cho tương lai.

Mỹ Linh tại buổi định hướng của Rotary

Chúng tôi cũng có những đặc cách nhất định so với các bạn khác. Ví như đi thực tập, trong khi các bạn khác phải tự xin thì chúng tôi có giám đốc trung tâm hỗ trợ. Nếu chúng tôi không hài lòng với giáo sư hay chương trình giảng dạy của khoa, chúng tôi đều có thể kiến nghị lên trung tâm và trung tâm sẽ làm việc với trường. Mỗi năm, hội đồng Rotary sẽ cử một thanh tra xuống nói chuyện với chúng tôi để thu thập ý kiến. Dĩ nhiên không phải chúng tôi kiến nghị cái gì là trường sẽ thay đổi. Nhưng học bổng Rotary cho chúng tôi nhiều quyền lợi hơn các bạn đến từ học bổng Fulbright hay các học bổng chính phủ khác.

USIS Education: Trong quá trình du học Mỹ, cuộc sống sinh viên của bạn được hội đồng Rotary hỗ trợ như thế nào?

Ngoài một khoản trợ cấp khá hào phóng hàng tháng mà chúng tôi nhận được, chúng tôi còn được hỗ trợ về đồ đạc khi thuê nhà. Hội đồng có một nhà kho chứa đồ đạc như giường tủ, bàn ghế, vật dụng nấu nướng. Chúng tôi cần gì cứ đến lấy, sau khi tốt nghiệp thì trả lại. Mỗi sinh viên chúng tôi có hai “host” để hỗ trợ chúng tôi các vấn đề sinh hoạt, ăn ở. Một người là host trực tiếp và một người là điều phối chung. Họ đều là Rotarians.

Lúc mới sang, chưa thuê được nhà, tôi ở với bà Peggy, là host trực tiếp của tôi. Sau này thuê được nhà rồi, bà Peggy vẫn cứ chăm tôi như thành viên trong gia đình. Đi siêu thị, bà ấy không cho tôi đi xe bus mà sang chở. Thấy tôi bị cảm thì bà ấy khệ nệ xách một giỏ cam quýt, khăn giấy, thuốc cảm, vitamin sang để trước cửa nhà. Vì được chăm sóc kĩ quá nên nhiều lúc tôi phải “trốn” bà ấy.

Host điều phối chung là ông Bart. Trường chỉ cách nhà tôi ở 10 phút đi bộ, nhưng ông ấy nhất quyết vác xe đạp sang cho tôi. Được vài bữa thì tôi làm mất xe. Ông ấy cười khà bảo, “Xe cũ rồi, mất là đúng thôi, đừng buồn”. Có lần ông ấy và vợ (bà Cindy) muốn làm tôi ngạc nhiên bằng cách tặng tôi một vé xem nhạc kịch “Miss Sài Gòn”. Ngặt nỗi, hôm đấy tôi có lớp học buổi tối nên tôi nhờ ông ấy tặng vé lại cho người khác. Vợ chồng ông ấy không muốn tôi bỏ lỡ một buổi nhạc kịch liên quan đến Việt Nam nên gọi điện hẳn cho giáo sư của tôi xin cho tôi nghỉ học. Giáo sư không đồng ý. Vợ chồng ông ấy vẫn không bỏ cuộc, họ gọi phòng vé đổi vé cho tôi. Lúc đến xem, tôi mới biết mình được ngồi ghế hạng đặc biệt và trị giá vé bằng cả tháng tiền thuê nhà của tôi.

Ngoài hosts, tôi còn nhận được sự quan tâm đặc biệt từ những Rotarians khác. Bà Lyn Kenny và ông Dave, những người đã kiên trì thuyết phục tôi nộp đơn cho học bổng vẫn luôn dõi theo hành trình của tôi. Có chuyện gì buồn bực ở trường là tôi gọi điện cho họ. Bây giờ cả hai lại rục rịch lên kế hoạch đến dự lễ tốt nghiệp của tôi dù một năm nữa tôi mới tốt nghiệp. Hay bà Winnie và ông Ken, tôi gặp họ thông qua một buổi cafe. Hôm chuẩn bị sang châu Phi, họ hết chở tôi đi tiêm phòng lại liên lạc với hội Rotary ở Kenya và Tanzania nhờ hội đồng ở đây chăm sóc cho tôi.

Sự hào phóng và quan tâm của mọi người khiến tôi cảm thấy áy náy. Tôi nghĩ mình không xứng đáng nhận được nhiều sự quan tâm như thế. Họ chẳng nợ nần gì tôi cả. Vậy mà họ lại yêu quý tôi như chính thành viên trong gia đình họ vậy.

USIS Education: Học bổng Rotary có những ràng buộc nào cho sinh viên sau khi nhận học bổng không? Như phải về nước sau khi tốt nghiệp hoặc phải duy trì điểm A để được gia hạn học bổng chẳng hạn?

Hội đồng không có bất cứ ràng buộc nào cho sinh viên. Họ không yêu cầu sinh viên phải duy trì điểm A và cũng không quan tâm sinh viên có về nước sau tốt nghiệp hay không.

Nhân vật cùng các thành viên chương trình học bổng hòa bình Rotary

Điều họ quan tâm nhất là sinh viên có thể mở rộng mối quan hệ trong thời gian ở Mỹ và sử dụng mối quan hệ đó cho nghề nghiệp tương lai. Thế nên họ thường mời sinh viên đến truyết trình ở các hội thảo.

Hôm tôi thuyết trình ở West Virginia, khán phòng đứng dậy vỗ tay. Tôi nghĩ chắc người ta lịch thiệp thôi. Nhưng khi sắp sửa ra về, một phụ nữ chạy lại bảo tôi ký tên cho bà ấy vào cuốn sổ nhỏ có thông tin của tôi in trên đó.

Tôi thấy bản thân mình tiến bộ lên rất nhiều qua các buổi hội thảo. Với tôi, điều quan trọng nhất khi đi học ở nước ngoài là có thể dạn dĩ đứng trên sân khấu thuyết trình trước người bản xứ. Tôi cảm ơn hội đồng Rotary đã cho tôi cơ hội đó.

USIS Education: Kỷ niệm nào đáng nhớ nhất đối với bạn trên hành trình du học Mỹ?

Học bổng Rotary được đóng góp bởi các tỉ phú, vì thế họ thường đến thăm và nói chuyện với sinh viên. Một lần trung tâm phân công tôi và một bạn học cùng đi gặp một khách VIP. Vì chẳng biết đó là khách “rất VIP” nên lúc nói chuyện tôi ngồi nói như nói với bạn và đem hết các điểm không ổn của chương trình học bổng cũng như của trường ra phân tích cho ông ấy nghe. Lúc ra về, bạn tôi hỏi “Cậu không biết ông ấy là chủ tịch tập đoàn café lớn ở Hàn Quốc hay sao mà nói chuyện thẳng thắn quá vậy”. Thế mà về nhà, tôi lại nhận được email cảm ơn và một đề nghị hỗ trợ từ ông ấy.

Tôi được đánh giá là “thiếu lịch thiệp” ở trong khoa vì tôi hiếm khi khen giảng viên, chỉ có chê là nhiều. Hôm trường tổ chức buổi trao đổi giữa giám đốc khoa và sinh viên về việc làm thế nào để cải thiện chương trình giảng dạy, tôi không đến tham dự. Giám đốc sau đó viết thư cho tôi nhờ góp ý. Bà ấy bảo thích nghe ý kiến riêng của tôi vì tôi nói chuyện không vòng vo và luôn đưa ra góp ý chân thành.

Tôi học được một điều rằng, thẳng thắn có thể làm mất lòng nhiều người nhưng cũng là điều khiến nhiều người quý tôi. Tôi mừng vì dù ở môi trường nào đi nữa, tôi không đánh mất tính cách đặc biệt đó của mình.

USIS Education: Bạn nhận xét thế nào về sự quan tâm dành cho sinh viên của giáo sư nước ngoài so với Việt Nam?

Tôi không biết với các bạn khác thế nào, nhưng với tôi, tôi nhận được sự quan tâm đặc biệt từ các giáo sư.

Có lần, thầy Dean bắt chúng tôi viết một bài luận để kiểm tra kĩ năng viết. Hôm sắp nộp bài, thầy Roy, giáo sư môn tài chính, mời tôi và một số bạn bè đến nhà ăn tối. Tôi không muốn bỏ lỡ buổi ăn tối ở nhà thầy Roy nên tôi năn nỉ thầy Dean cho tôi nộp bài vào cuối tuần thay vì nộp bài vào tối thứ sáu hôm đó. Bình thường thầy Dean dễ tính trong chuyện xin xỏ deadline lắm, nhưng hôm đó ông ấy khăng khăng bảo tôi, đi ăn thì đi nhưng phải về nộp bài trước 12h tối, bài viết chưa xong vẫn phải nộp. Tôi ăn tối ở nhà thầy Roy xong thì hớt hải chạy về để hoàn thành bài tập. Dĩ nhiên là tôi không thể viết xong bài luận, nhưng vẫn phải nộp trước 12h. Sáng hôm sau tôi nhận được email của thầy Dean. Thầy giải thích rằng thầy biết tôi muốn nộp một bài viết hoàn hảo cho thầy nên mới xin gia hạn deadline. Nhưng thầy không muốn tôi thức khuya viết bài, cũng không muốn tôi phải vất vả làm bài vào cuối tuần, nên thầy không gia hạn deadline.

Tôi khóc sau khi đọc email của thầy. Rõ là hôm trước tôi còn lẩm bẩm bảo thầy keo kiệt, xin gia hạn nộp bài có một ngày thôi mà cũng không cho. Sau thì nhận ra là thầy muốn tôi có thời gian nghỉ ngơi vào cuối tuần.

Hay thầy Roy và vợ của ông ấy là bà Jenny. Nhà tôi ở gần “Duke trail” nơi người ta hay đi bộ. Thầy Roy và vợ hay sang đấy đi bộ thì gặp tôi. Chúng tôi trở nên thân thiết với nhau sau những lần đi bộ cùng. Lễ giáng sinh hay những kỳ nghỉ đặc biệt, thầy Roy và bà Jenny đều mời tôi sang nhà nấu nướng và ăn uống.

Học bổng hòa bình Rotary là chiếc cầu giúp Linh kết nối cùng nhiều bạn mới

Một lần khác tôi buồn vài chuyện nên ngồi trong lớp kinh tế mà mắt đỏ hoe. Tan học, giáo sư gọi tôi hỏi, hôm nay thấy mắt Linh đỏ hoe, có chuyện buồn thì kể cô nghe. Từ đó trở đi, mỗi lần có chuyện buồn hay bức xúc là thế nào tôi cũng có mặt ở phòng bà ấy.  

Tôi nghĩ, mình may mắn vì được nhiều thầy cô giáo quan tâm. Đó là điều tôi thấy yêu thích khi học ở trường tôi.

USIS Education: Rất nhiều bạn băn khoăn về việc du học và giá trị mà du học mang lại. Bạn nghĩ thế nào về vấn đề này?

Tôi hay nói thế này, với những bạn có bố mẹ giàu thì chẳng cần đi học cũng được. Chỉ cần xin tiền bố mẹ ra kinh doanh vấp ngã vài lần, tự khắc học được bài học và tiến bộ. Tôi có ngàn ý tưởng kinh doanh, nhưng bố mẹ tôi không giàu. Muốn xin đầu tư thì cũng phải có mối quan hệ và có một hồ sơ học tập khá “bảnh” để người ta tin tưởng.

Thế nên, nếu bạn nghèo, nhất quyết phải học. Vì trường học là tấm vé duy nhất để các bạn có thể đứng ngang hàng bằng người khác. Nếu tôi không chuyên tâm học từ bé, chắc bây giờ tôi cũng giống như các bạn cùng quê của mình, tay bồng tay bế, ở nhà nội trợ đợi chồng đi xuất khẩu lao động gửi vài đồng bạc về. Nếu như tôi không được học ở Duke, cũng sẽ chẳng có chuyện các vị tỉ phú đến nói chuyện hoặc lắng nghe tôi thuyết trình.

Dĩ nhiên, khi đầu tư cho việc học, phải xác định rõ bạn muốn cái gì. Nếu không biết mình muốn gì ở việc học thì cuối cùng vừa tốn tiền vừa phí thời gian. Tôi có anh bạn học cùng, nhà bố là triệu phú. Anh trốn học suốt, vào lớp thì ngủ gật, đến kỳ kiểm tra thì giả bệnh để thoát nợ. Anh bạn bảo tôi là bị bố ép đi học. Dĩ nhiên là anh bạn thiếu bản lĩnh nên mới bị “ép”. Nhưng nếu tôi là phụ huynh, tôi chẳng đi đầu tư vào con cái mình một khoản tiền lớn như vậy để rồi chúng chẳng học được gì ở trường cả. Mọi sự đầu tư cần thu được vốn lẫn lãi. Vừa mất vốn, vừa mất lãi lại mất thêm cả thời gian nữa thì là sự đầu tư vô ích.

>> 3 lợi thế du học Mỹ bậc cao học cho người đi làm

USIS Education: Bạn có lời khuyên nào cho những bạn mong muốn nộp hồ sơ xin học bổng Rotary?

Tùy theo trường bạn chọn học mà học bổng có những yêu cầu khác nhau. Ví như trường tôi thì thí sinh có ít nhất 5-7 năm kinh nghiệm làm việc. Ngoài ra, vì là học bổng hòa bình nên họ thường chọn các thí sinh có đóng góp đặc biệt cho cộng đồng hoặc làm việc trong các tổ chức phi lợi nhuận.

USIS Education: Và cuối cùng, bạn có thể chia sẻ dự định của bạn trong thời gian tới?

Trước mắt, tôi chỉ muốn hoàn thành chương trình học của mình thật tốt. Tôi dự định sẽ về Việt Nam làm việc sau khi tốt nghiệp. Phần vì tôi muốn chăm sóc mẹ tôi, phần vì tôi thấy Việt Nam có nhiều cơ hội cho những người trẻ như tôi phát triển, nhất là mảng thu hút đầu tư nước ngoài.

Cảm ơn Linh vì những câu chuyện vô cùng ý nghĩa và truyền cảm hứng. USIS Education chúc bạn hạnh phúc và vững bước trên con đường phụng sự của mình!

Theo USIS Education

Call now