Dám đứng khóc một mình ở trời Tây - bước tiến mới trong lộ trình du học

Chuyên đề: Cuộc sống du học

Có nhiều người cho rằng du học là phải mạnh mẽ. Nhưng không, bạn phải được quyền yếu đuối. Yếu đuối để trở thành con người hoàn mỹ nhất. Có một câu chuyện du học của chàng trai luôn điềm tĩnh và tỏ ra mạnh mẽ trước mọi giông tố của cuộc đời.

Tôi là con trai độc đinh trong một dòng họ mà đàn ông trong nhà đều mất sớm, bởi vậy tôi phải luôn là một người con mạnh mẽ gánh vác mọi thứ cho bà, cho mẹ và cho em gái. Khi tôi đi du học Mỹ, đã rất nhiều lần tôi đã dặn lòng, mình là thân trai, không được dễ dàng rơi nước mắt. Nhưng tôi nhận ra chỉ khi nào khóc cạn nước mắt, ép nốt dòng dư lệ về quê nhà, tôi mới đủ tự tin, bản lĩnh và khả năng tự lập tại xứ người.

1. Những giấc mơ chưa tròn của du học sinh Mỹ

"Sốc văn hóa" là một cái sốc mà tôi chưa bao giờ dám tưởng tượng. Các nước Châu Âu mang tiếng dân chủ văn minh nhưng thật ra nạn phân biệt chủng tộc còn gay gắt, nặng nề hơn các quốc gia khác. Có những lúc bị giễu cợt, bị mắng mỏ dưới con mắt của ông chủ nơi làm thêm cũng phải cắn răng chịu đựng.

Cái trò "ma mới bắt nạt ma cũ" là cuộc chơi quen thuộc của những thiếu niên chưa kịp lớn tại nước Mỹ. Họ xúc phạm quê hương, quần áo bạn đang mặc như một thằng hề mua vui, đáng bị phê phán và chỉ trích. "Mày là đồ mạt rệp!". "Mày là thằng nghèo". Những câu nói đó gieo vào lòng tôi rất nhiều tổn thương, nhưng tôi vẫn không rơi nước mắt mà luôn nỗ lực cố gắng học tập.

Học sinh sinh viên biểu tình phản đối phân biệt chủng tộc
Phân biệt chủng tộc ở Mỹ là một điều khiến nhiều du học sinh Mỹ vỡ mộng

2. Những cái Tết ở một nơi xa

Chờ mong những bữa cơm gia đình, tiếng cười rộn rã trong những phút đoàn viên là điều không thể nào khi tôi cách Việt Nam 14.583 km theo đường chim bay. Có những nước mắt rơi lặng thầm vì chia xa, không được ở bên cạnh người mẹ và người em gái yêu quý. Nhưng cô độc nhất phải kể đến lúc vào dịp Tết ở nước Mỹ. Tết Nguyên Đán của tôi là một chút ít bia và món phở khó khăn lắm tôi mới mua được tại một cửa hàng cách Washington D.C khá xa. Lạ lùng là lúc này có chút vị tỏi cay cay, khiến khóe mắt tôi có chút ướt. Nhưng tôi vẫn biết rằng, tôi cần nỗ lực nhiều hơn để mẹ ở quê có một cái Tết sung sướng hơn mình.

Lúc mẹ tôi gọi điện qua Skype hỏi tôi rằng: "Con có gì để ăn dịp Tết này chưa? Mẹ gửi bánh chưng sang nhé?". Tôi biết mẹ hỏi thế để tôi đỡ tủi thân, chứ tiền gửi bánh chưng từ Việt Nam sang cũng đủ tiền tôi ăn khi đi du học Mỹ trong vòng 2 tuần. Vậy nên, tôi nói mẹ đừng gửi, "Con không thích bánh chưng".

Bánh chưng được bán tại Mỹ
Bánh chưng, bánh tét trong siêu thị Mỹ có rất nhiều nhưng không có không khí Tết khi làm bánh ở Việt Nam

Nhưng chiều hôm đó, đi dạo xuống phố, thấy có một du học sinh người Việt cầm theo hai đòn bánh tét, bánh chưng cười rạng rỡ, tôi đột nhiên hối hận. Tôi bỗng thấy tê tê ở lưỡi, thèm bánh chưng quê nhà mang hương vị Tết đến lạ lùng.

3. Đi thật xa để nhận ra đến lúc để trở về

Mọi khó khăn, thử thách luôn chực chờ dồn dập xô ngã tôi. Những lần tôi không theo kịp bài giảng trên lớp của thầy cô, hay những lần tôi bị một vài người bạn xấu tính trêu chọc vì đôi kính cận mình mang và nước da ngăm ngăm, thay vì lên tiếng giải thích hoặc tự khẳng định mình, vì tự ti về vốn tiếng Anh của mình, tôi lại chọn các im lặng chịu đựng. Nhưng tôi nhận ra, kìm nén là một điều không nên. Sau đó nhờ những người bạn cùng làm bài tập trong nhóm và tham gia nhiều hơn vào các hoạt động của trường, tôi dần trở nên tự tin hơn và có được những người bạn thực sự tại Mỹ.

Vào kì nghỉ hè khi mọi người rủ nhau đi làm thêm, tôi cũng làm thêm tại một quán phở Việt Nam. Chưa bao giờ tôi vui đến thế, vui vì nghe được tiếng Việt ở trên đất Mỹ, được ăn món ăn cổ truyền Việt Nam nơi xứ người. Nhìn bà chủ quán vừa hiền từ cười, tôi nhớ đến mẹ.

Một quán phở Việt Nam tại Mỹ
Quán phở Việt Nam tại "thành phố cờ bạc" của Mỹ

Có một lần tôi đã khóc rất to trên đường sau khi bà chủ cho tôi một đòn bánh tét, bánh chưng. Trong 3 năm đi du học, tôi chưa hề khóc một lần, nhưng lần này tôi đã khóc rất nhiều, cảm xúc nghẹn ngào khó nói nên câu. Tôi nhận ra tôi cần sống thực với cảm xúc của mình đôi chút để trưởng thành hơn. Việt Nam là xứ sở thân yêu trong trái tim tôi, mỗi ngày luôn nhắc nhở tôi phải nỗ lực phấn đấu để quay về lại quê hương.

Du học sinh Mỹ luôn hướng về quê hương
Du học sinh Mỹ luôn có những khoảng lặng nhớ quay quắt về quê hương

Mỗi du học sinh Mỹ luôn có cho mình những trải nghiệm khi bước đến với miền đất hứa. Hành trình "khổ tận cam lai" tại nước Mỹ sẽ khiến bạn trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn, độc lập hơn và biết yêu thương gia đình, con người, quê hương đất nước mình. Nhưng chính những lần dám đứng khóc một mình tại trời Tây, đó mới là bước tiến mới trong lộ trình du học của bạn. Du học Mỹ mà chỉ học kiến thức bỏ quên những trải nghiệm là một thiếu sót rất lớn, bất kể là niềm vui bé nhỏ hay nỗi buồn mong manh.

Call now